Tiến Sỹ Đông Y NGUYỄN HỮU KHAI - Tác dụng của phương pháp niệm số
Niệm số
trị bệnh là một trong những phương pháp chữa bệnh không dùng thuốc rất hiệu quả
do Lý y sư nghiên cứu dựa vào thuyết Chu Dịch, thuyết Âm dương ngũ hành và triết
lý y học Đông phương. Niệm số có thể chữa được hàng trăm bệnh.
Trong
những năm 2000 và 2001, Phòng cảnh sát Bắc Kinh thuộc Phân cục bảo an quốc gia
Trung Quốc đã bắt một lượng người trí thức tu tập Pháp Luân Công, bao gồm các
giáo sư của các trường đại học. Họ bị tra tấn cho đến khi họ chấp nhận “cải
tạo”. Điều này đã được ĐCSTQ công bố trên toàn thế giới rằng đó chỉ là một biện
pháp nhẹ nhàng như “làn gió và mưa phùn ngày xuân”. Tôi là một trong số đó.
Bất cứ trong chiều hướng nào cha mẹ
và con cái đã có gia đình hay đã tự lập cũng không nên ở chung thì tình cảm
mãi mãi không phai.
Con ở nhà cha mẹ là: HẠNH PHÚC, cha mẹ
ở nhà con là: NHẪN NHỤC
Tôi đến Mỹ như đã nói là rất muộn màng so với nhiều đồng đội, và những người bạn
thân tình thủa nào cũng đã tản lạc mỗi đứa một nơi, và ở đây, trong vòng 50 dặm
vuông hay vài trăm dặm dài, tôi cô đơn không bè bạn. Mỗi ngày, ngoài việc nhổ cỏ
vườn sau, nhặt lá vườn trước, đưa đón bốn cô cháu đi học, tôi chỉ còn biết đi bộ,
nhìn đồi núi nối tiếp nhau trên thành phố này để mơ mộng về núi rừng quê tôi,
nơi mà hàng chục năm tôi và đồng đội chung sống, có khi gian nan, mà cũng có
lúc thật thơ mộng. Và rồi trong một trường hợp ngẩu nhiên, tôi đã gặp được bác
Thụy, một người Việt Nam cô độc, cũng lạc lỏng đến nơi này như tôi.
Nguyễn Sinh Huy (Cha của Nguyễn Sinh Cung tức Nguyễn Tất Thành) - Đáp lại hành vi bắt người thô bạo của
giám đốc CA Hà Nội Nguyễn Đức Chung đối với luật sư Trần Vũ Hải, hàng trăm người
dân đã kéo đến vây hãm trụ sở CA để biểu tình phản đối.
Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu
thoát cho Cao Ðế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho cho Chiêu Vương; Dự
Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước.
Kính Ðức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung;
Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ
xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy
người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa,
sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?
Ngày 23-10-1954, Tổng thống Hoa Kỳ
Dwight D. Eisenhower đã gởi một lá thư cho Tổng thống Ngô Đình Diệm về quyết định
trợ giúp chính phủ VNCH trở thành một chính phủ mạnh để đương đầu với làn sóng
xâm lăng của cộng sản.
Thiên Hồi Ký Thép Đen của Đặng Chí Bình, do Trần Nam thực hiện. Thép Đen - Thiên Hồi Ký của một điện viên, một trong những chiến sĩ của bóng tối thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hoạt động tại miền Bắc và đã sa vào tay giặc. Thép Đen phơi bày tất cả những sự thật kinh khiếp vượt trí tưởng tượng của con người tại một vùng đất mịt mù hắc ám của loài quỷ dữ mà người viết như đã đội mồ sống dậy kể cho ta nghe những cơ cực lầm than của xã hội miền Bắc và cuộc đời tù đày bi thảm của những chiến sĩ vô danh của chúng ta, những người đã âm thầm chiến đấu và gục ngã vì lý tưởng Tự Do và Đại Nghĩa Dân Tộc...
Nguyễn Xuân
Nghĩa - Để "trục độc", ai muốn hiểu ra cái ác tại
đầu nguồn của đảng Cộng sản Việt Nam, khởi đi từ Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh
cho tới mãi sau này, thì nên đọc - và đọc kỹ - bộ Đèn Cù của Trần Đĩnh.
12345678 Nguyễn Văn Trần - Đến nay, những người cộng sản ở Hà Nội viết về chế
độ của họ và những người lãnh đạo chế độ ấy vẫn còn quá ít ỏi. Mỗi người phơi
bày những điều họ nghe thấy hoặc chứng nghiệm khi họ là nạn nhân của chế độ.
Nghe, thấy và chứng nghiệm thường bị giới hạn nên những điều được tiết lộ vẫn
còn là một phần cực nhỏ của một bộ máy kìm kẹp, gian ác khổng lồ bao trùm kín
mít toàn xa hội từ hơn nửa thế kỷ nay.
Tôi đến ATêKa, an toàn khu (ATK) để làm báo Sự
Thật đầu 1949.
ATêKa, an toàn khu là gì? Là căn cứ địa đầu
não của Đảng cộng sản Đông Dương và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, nằm ở
chân hai con đèo tên Re và So của dãy Núi Hồng chia đôi hai huyện Định Hoá tỉnh
Thái Nguyên và Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang.
Cùng thời gian bao vây Điện Biên Phủ, Trung
ương mở lớp tổng kết cải cách ruộng đất ở sáu xã thí điểm tại huyện Đại Từ sát
nách An toàn khu, do Hoàng Quốc Việt chỉ đạo. Sau tổng kết sẽ triển khai chính
thức đợt 1 cải cách ruộng đất. Tôi đã dự.
Từ Điện Biên Phủ, Thép Mới viết cho tôi: “Mày
ở đầu trận tuyến chống phong kiến, tao ở đầu trận tuyến chống đế quốc, cố lên
hả!”. Hảo hớn, phơi phới.
Thép Mới đón ở ga. Xích lô chở cái thùng gỗ thông đựng sách Tàu
ngất ngưởng và tôi. Thép Mới đạp xe bên cạnh. Lên gác gặp ngay tổng biên tập.
Câu đầu tiên Hoàng Tùng hỏi:
- Mao xếnh xáng thu về được hết âm binh chưa? Có trắng tay
chuyến này không?
Ở trong nước Mao Trạch Đông đang là “chàng cả lố”. Chế giễu ông
ta là bằng chứng của người Mác-xít, Lê-ni-nít. Tôi thì không chế, nhưng sau vụ
chống phái hữu, tôi chẳng còn mặn mà với ông.
Rồi chúng tôi thở phào. Cụ Hồ đã lên tiếng. Có
lẽ là tháng 4 hay 5 năm 1963. Bài báo của Cụ đăng trang nhất báo Nhân Dân. Ký
tên Nguyễn Thanh Long. Ở đúng chỗ sau này đăng bài Nguyễn Chí Thanh chất vấn
dân tộc “sao phải ăn bún?”
Nói rõ Đảng ta phải biết ơn ba đảng cộng sản
Pháp, Liên Xô và Trung Quốc. Vậy là Cụ công khai phản đối Mao. Đám xét lại rất
mừng. Cụ Hồ nhất đinh phải là thích cộng sản văn minh hơn rồi. Chúng tôi hy
vọng Cụ ngăn được Đảng ngả theo Bắc Kinh. Không tán thành Mao chống xét lại để
bảo vệ chủ nghĩa, Cụ đã nói có nên vì đuổi một con chuột (xét lại) mà đang tâm
ném vỡ một cái bình quý không?
Đi từ nửa đêm ở Chợ Đồn Con, Phú Bình, Thái
Nguyên, chỗ vợ con sơ tán, mờ sáng ngày 28 tháng 7 năm 1967, qua phà Đông Xuyên
sông Hồng, tôi đến ngay báo Nhân Dân. Rất sốt ruột. Muốn gặp Châu. Muốn xem anh
đã bình thường lại chưa. Mấy hôm trước tôi rủ anh xem “Chiến tranh và Hoà
bình”, phim Liên Xô chiếu nội bộ ở Viện bảo tàng cách mạng. Ghét Liên Xô, ghét
“hoà bình”, người xem chửi cả cụ Lev Tolstoi, “Sao cái bọn này chúng nó sợ
chiến tranh đến thế chứ nhỉ, lại đem chiến tranh ra doạ ta nữa”. Nhưng Châu rất
đăm chiêu, không để ý tới những cái đó. Lát sau thấy vẻ anh vẫn nghĩ ngợi, bồn
chồn, tôi hỏi có chuyện gì thì anh nói có chuyện hơi lôi thôi, anh vừa bị mất
mấy đoạn trích biên bản hội đàm mới đây của Đảng cộng sản Trung Quốc và Việt
Nam. Mất kèm cả cái quần lụa của vợ.
Xong hạn cải tạo lao động, tôi về lại Ban nông
nghiệp báo.
Dưới gốc đa, Phan Quang, mới lên trưởng ban
sau cuộc đánh phá xét lại và chuyến đi Bắc Kinh xức dầu thánh; Hữu Thọ hay
“lính dù Kong Le” (chỗ nào đảng uỷ cần đánh dẹp thì phái anh ta đến) một nhát nhảy
mấy bậc lên ghế phó trưởng ban dưới Phan Quang, phổ biến ba quyết định của Ban
biên tập và đảng uỷ về tôi:
1975. Tháng 4. Đại thắng mùa xuân. Như tên hồi
ký Văn Tiến Dũng viết. Và cho tướng Giáp ra rìa đại tiệc. Báo Nhân Dân dành hai
trang đăng bài Bùi Tín tường thuật “giải phóng Sài Gòn”. Xem đến đoạn Bùi Tín
vào Dinh Độc Lập mở tủ lạnh xem “chúng nó” ăn những gì, tôi không đọc nữa. Kiểm
kê sự ăn uống của tư sản, địa chủ vốn nằm quen thuộc trong cẩm nang phát động
quần chúng căm thù bọn bóc lột. Tức là bấm vào cái huyệt ghen ăn tức ở. Mở trí
khôn cho quần chúng ở cái điểm này mới quý đây!
Tin vượt thời gian gần hai chục năm nói đến một việc xảy ra năm 1995 vang dội một dạo ở ngay lãnh đạo cao nhất của Đảng. Vang dội vì đó là tiếng kêu hy vọng đầu tiên mong đưa được ông thần Công lý ra mắt ở trong cái đảng bất chấp sự thật, lẽ phải, pháp lý nhưng lại tự nhận là đạo đức, văn minh này. Một “cuộc đại náo thiên cung” như tôi gọi như thế với nhân vật chính của nó.
Huế
đang là một thành phố chết và đang là một thành phố bị bỏ ngỏ. Cả thành phố chỉ
còn lại vài ba ngọn đèn đường, cái sáng cái tối, đạn pháo Việt Cộng nã đều vào
cầu Trường Tiền và khách sạn Hương Giang, đó đây người ta đang đạp xe ba bánh,
xe xích lô đi hôi của.
Ði
lối cầu mới thì được an toàn, nhưng tôi sẽ đi lối cầu Trường Tiền mặc dù cầu
này đang bị pháo. Một chút lãng mạn trong người tôi nổi dậy, chẳng gì cũng chỉ
còn là lần chót. Ngay đầu cầu, một chiếc M-48 nằm chình ình, máy vẫn còn nổ mà
không có người. Lên đến giữa cầu, tôi nói với mấy thằng lính đệ tử.
Lên
đến trên tàu, không khí quá nặng nề ngột ngạt. Không phải nặng nề ngột ngạt vì
số người trên tàu quá đông, mà vì cả tàu đang bị bao trùm bằng mùi giết chóc,
căng thẳng.
Huy
mập nhét vào tay tôi khẩu súng ngắn, dặn dò:
"Súng
tôi lên đạn sẵn, ông giữ cẩn thận."
"Còn
gì nữa để mà phải thủ súng lên đạn sẵn?"
"Thì
ông cứ giữ đề phòng. Biết đâu có lúc phải xài tới."
Chưa
kịp tìm chỗ ngồi, tôi nghe một tiếng súng nổ.
Hai
người lính Thủy Quân Lục Chiến cúi xuống khiêng xác một người lính Bộ Binh vừa
bị bắn chết ném xuống biển. Một người lính Thủy Quân Lục Chiến khác đang gí
súng vào đầu một trung úy Bộ Binh ra lệnh:
"Ðụ
mẹ, có xuống không?"
"Tôi
lạy anh, anh cho tôi đi theo với."
"Ðụ
mẹ, tao đếm tới ba, không nhảy xuống biển tao bắn."
"Tôi
lạy anh mà, tôi đâu có gia đình ở ngoài này."
"Ðụ
mẹ, một."
"Tôi
lạy anh mà, anh đừng bắt tôi ở lại, anh muốn lạy bao nhiêu cái tôi cũng lạy hết.
Tôi lạy anh, tôi lạy anh."
"Ðụ
mẹ, hai."
"Trời
đất, mình đồng đội với nhau mà, anh không thương gì tôi hết. Tôi lạy anh
mà."
"Ðụ
mẹ, ba."
Tiếng
ba vừa dứt, tiếng súng nổ.
Người
trung úy Bộ Binh ngã bật ngửa ra, mặt còn giữ nguyên nét kinh hoàng. Viên đạn
M-16 chui vào từ đỉnh đầu. Xác của anh ta được hai người lính Thủy Quân Lục Chiến
khác khiêng ném xuống biển.
Từ khi các trang blog cá nhân bị
chính quyền đàn áp bằng biện pháp cầm tù người chủ, thì mạng xã hội lan ra thay
thế một cách nhanh chóng và ngày một tăng theo cấp số nhân. Với mạng lưới kết
nối toàn cầu, mỗi một thành viên có thể yên tâm rằng từng câu chữ của mình trên
Facebook sẽ kết nối với hàng ngàn người khác và từ đó hình thành một đám đông
tương tác với nhau để nhân rộng ra một vấn đề có sự quan tâm chung.
Hạt
sương khuya - Đối với một người
sống xa Tổ Quốc ai không xúc động khi nghe nhắc đến hai chữ "cội
nguồn". Hình ảnh, âm thanh, đặc biệt lời dẫn nhập của người diễn đọc...
tất cả đều đem đến cho tôi những cảm xúc để tiếp tục xem hết 5 tập phim do đài
truyền hình Việt Nam chuyển lên YouTube vào ngày 23 tháng 6 năm 2015. Nội dung
bộ phim qua phần dẫn nhập nhắc lại truyền thống dựng nước với Con Rồng Cháu
Tiên - Lên Rừng Xuống Biển - Lịch Sử Hào Hùng.
Lê Hải Lăng - Thế
là vợ chồng tướng cướp biển Đông trở về nhà thư thái, sau khi mang tàu vị yểu
pha trộn dầu nhị thiên đường cùng tiền úm ba la cho bọn nội ứng nối giáo Đại
Hán tặc. Giấc mộng Trung Hoa do Mao xướng đang mở rộng xuống phương Nam đã
thành sự thật. Bác Hồ mặc sức vùng dậy vuốt râu ca bài “Tôi không có tư tưởng
gì hết bác Mao đã nói hết rồi.”.
Hồi 4:30 chiều thứ sáu, mùng
1/11/1963, nghĩa là khoảng 3 giờ sau khi tiếng súng đảo chánh bắt đầu nổ, TT
Diệm gọi điện thoại cho đại sứ Lodge. Và đây là nôị dung cuộc nói chuyện lần
cuôí cùng giữa vị Tổng Thống Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam vơí viên đại sứ Mỹ.
Trúc Giang - Ngày này cách đây
52 năm (1/11/1963), dưới sự “bảo kê” của chính quyền tổng thống Mỹ Kennedy, các
tướng tá “xôi thịt” của chính quyền Sài Gòn mà kẻ cầm đầu là Dương Văn Minh đã
làm cuộc đảo chính lật đổ chính thể mà họ gọi là “gia đình trị” Ngô Đình Diệm.
Điều tồi tệ và tàn bạo nhất là họ đã ra tay sát hại tổng thống Ngô Đình Diệm và
người em trai của ông là cố vấn Ngô Đình Nhu. Cuộc đảo chánh và sát hại 2 anh
em họ Ngô đã gây chấn động dư luận và góp phần khai tử nền đệ nhất cộng hòa
trong nuối tiếc của người dân miền Nam và các chính khách ở khu vực và trên thế
giới.
Yên Tánh - Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, hàng năm cứ mỗi độ gió lạnh bắt đầu thổi, lá xanh
trên cành thưa thớt dần, thì biết bao con dân đất Việt đang còn sống ở quê
hương hay phiêu bạt khắp nẻo năm châu đều ưu buồn nhớ về một biến cố đau thương
khởi đầu cho những đau thương, tang tóc ngày một chất chồng và dồn dập hơn về
sau cho đất nước: Cái chết tức tưởi, oan khiên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và
bào đệ Ngô Đình Nhu.
RFA - Cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 đã đưa đất nước
Việt Nam vào một khúc quanh lịch sử. Cái chết của hai anh em Tổng thống Ngô
Đình Diệm và bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu, những tướng lãnh tham gia cuộc đảo
chánh không ai biết người ra lệnh thủ tiêu hai ông là ai nhưng sau khi tro bụi
của cuộc cách mạng lắng xuống những gương mặt đứng phía sau giật dây cho cuộc
tàn sát ấy bắt đầu được điểm danh và lịch sử luôn công bằng cho từng người một.
TS. Nguyễn Anh Tuấn Political
Scientist - Trong
sưốt 40 năm hải ngoại, tôi có dịp nghe rất nhiều người nói về TT Ngô Đình Diệm.
Những người thù ghét ông, lên án ông là con người độc tài, gia đình trị, Công
giáo trị và kỳ thị Phật giáo. Ngược lại những người thương tiếc và tôn sùng ông
thì ca ngợi khơi khơi ông đủ điều.
Luật Sư LÊ CÔNG ĐỊNH - Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa
Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi
đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông
bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất
kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang
vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?”
NHỮNG ÂM MƯU VÀ HỎA MÙ VĨ ĐẠI CỦA QUỐC TẾ CỘNG SẢN.
Những bế tắc của lịch sử Việt Nam không khai thông được vì
những hỏa mù bao trùm dòng sinh mệnh của dân tộc Việt được Hồ Chí Minh và Đảng
Cộng Sản Việt Nam tung ra từ 70 năm qua, kể từ khi đảng Cộng Sản được thành lập
tại Việt Nam. Âm mưu và hỏa mù là hai võ khí vô cùng lợi hại có khả năng che
mắt tất cả những sự thật nhơ nhớp và bẩn thỉu mà cộng sản muốn che dấu trước
mắt mọi người.
Hồ Đinh - Ngày
30-12-1960, VC thành lập tại Hà Nội cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam,
dùng làm bình phong, để che đậy ý đồ xâm lược cưỡng chiếm VNCH bằng quân sự. Để
hoàn thành giấc mộng nhuộm đỏ toàn cõi VN bằng ý thức hệ Mác-Lê, Hồ Chí Minh và
đảng cộng sản, một mặt bắt các cán binh, bộ đội gốc Miền Nam, đã tập kết ra Bắc
năm 1954 phải hồi kết, qua đường mòn Trường Sơn. Số này sẽ kết hợp với các cán
binh nằm vùng năm xưa và một vài trí thức địa phương, đang bất mãn chính phủ
Ngô Đình Diệm, vì đa số thuộc thành phần địa chủ, thượng lưu có quốc tịch Pháp,
mà xí nghiệp, ruộng đất đang bị quốc hữu hóa, theo luật pháp của Quốc Gia VN. Tất
cả sẽ dấy lên một phong trào tranh đấu giả tạo, để lật đổ chính quyền hợp pháp
của Miền Nam, qua kế hoạch ba mặt giáp công là chính trị, binh vận và quân sự của
Miền Bắc, quyết tâm chiếm cho được nửa phần đất nước còn lại, từ bờ nam sông Bến
Hải (Quảng Trị), vào tới Mũi Cà Mâu.
“Hoa Địa Ngục” là tập thơ của cố thi sĩ Nguyễn
Chí Thiện, người tạ thế vào mùa thu tại miền Nam California, ngày 2 tháng 10
năm 2012, thọ 73 tuổi (1939—2012).
Vậy
mùa thu 2015 là Lễ Giổ năm thứ ba tưởng niệm người ra đi, cũng là thời điểm nhà nước XHCN Việt Nam tổ chức Đại
Lễ 70 năm Cách mạng mùa thu và ngày tuyên ngôn Độc lập rất “hoành tráng”.
Nguyễn Thu Trâm 8406 - Trong mấy ngày qua cả nước Mỹ nóng
lên từng giờ với chuyến thăm lịch sử của một vị lãnh đạo tinh thần tối cao của
Giáo Hội Công Giáo La Mã, Đức Giáo Hoàng Francis đến xứ Cờ Hoa trước thềm Đại Hội
Gia Đình Công Giáo Thế Giới tại thành phố Philadelphia và tiếp ngay sau đó là chuyến
công du Hoa Kỳ của một tên trùm vô thần, Tập Cận Bình, một lãnh tụ của nhà nước
Trung Cộng.
Quỳnh Thi - Mới trong tháng 8 đây, dư luận hải ngoại lại xôn xao quanh bài phỏng
vấn nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường (HPNT) của BS Nguyễn Đức Tùng (NĐT) đăng trên
tạp chí điện tử Da Màu. Trong bài trả lời phỏng vấn, ông HPNT hoàn toàn chối bỏ
việc mình có tham gia trong vụ thảm sát Quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa
(VNCH) trong Tết Mậu Thân 1968 tại thành phố Huế. Ông Tường viện lý do rằng,
lúc đó đã đi công tác ở nơi khác (đâu ở vùng Kontum hay Pleiku miền Trung),
không có mặt trong thời điểm Cộng sản tạm chiếm và thảm sát dân chúng Huế,
trong chiến dịch mà họ gọi là Tổng công kích Tết Mậu Thân, vào khắp 48 tỉnh
thành phố của miền Nam Việt Nam. Nhưng dư luận lại thắc mắc, HPNT vắng mặt, sao
lại là Tổng thư ký Liên Minh Dân chủ Hòa bình, được Mặt trận thành lập ở Huế
trong thời gian thành phố bị Cộng quân tạm chiếm?
Hoàng Thanh Trúc - Khi các “học trò” thủ phạm chính
đã già cỗi thi nhau xếp hàng xuống tuyền đài chầu ông thầy Hồ Chí Minh, để
tránh tội ác với lịch sử và dân tộc cũng như đánh bóng cái bảng hiệu “đảng CSVN
quang vinh” trong mắt những công dân trẻ Việt Nam mới lớn lên thì chế độ CSVN
đang dùng một phần “tài nguyên” (ngân sách) từ mồ hôi công sức đóng thuế của
nhân dân làm chất xúc tác bằng mọi cách tẩy rửa gây nhiễu loạn thông tin về những
sai lầm ngu xuẩn mà một thời đảng CSVN đã làm hao tốn máu xương kiệt quệ đất nước.
Trên mọi lãnh vực trong đó có các kho dự trữ tàng thư lưu chiếu như “Bách Khoa
Toàn Thư Wikipedia” là một điển hình....
Phùng Nguyễn -Trong vài ngày qua, sóng gió bắt nguồn từ bài phỏng
vấn “Hoàng Phủ Ngọc Tường: Đùa thôi nhé, thiên đường mộng ảo” của Nguyễn Đức
Tùng tưởng đã dịu xuống, nhưng mà không. Ai cũng có nhiều điều muốn nói. Tôi
cũng vậy, cũng có những suy nghĩ, nhận định về những điều được viết ra hoặc hàm
chứa trong đó. Nhưng thay vì nói hết (và trở thành... nói nhiều), tôi muốn chia
sẻ một vài điều mà tôi cho là vô cùng quan trọng.
Tiến Sỹ LÊ HIỂN DƯƠNG - Cựu Hiệu Trưởng Đại Học Đồng Tháp - Bức ảnh
trên được nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh chú thích trên facebook như sau: "Cái nầy
cũng là đồ cũ cách đây hơn 20 năm, chừ dọn lại nhà mới thấy. Lúc ấy đang chọc
giận ông ĐM. Qua vụ phỏng vấn nầy ông tiết lộ với tui, ông từng bị bệnh tâm thần
sau nhờ chơi môn thể thao là đi bộ thì mới chữa hết bệnh."
Nguyễn Thị Cỏ May - Tỉnh Sơn La dự tính sẽ khởi
công dựng tượng Hồ Chí Minh vào tháng 10/2015 với kinh phí 1400 tỷ đồng. Không
riêng gì đối với Sơn La vốn nghèo, trẻ con “ khố rách áo ôm” lội qua sông, đu
dây đi học, trường sở thiếu trước, trống sau, mà số tiền này cũng quá lớn đối với
những nơi giàu có chỉ cho việc dựng tượng Hồ Chí Minh . Có thật sự dân chúng
yêu Hồ Chí Minh, tưởng nhớ ông để phải dựng tượng ông ở khắp nơi, với tốn kém
quá phí phạm như vậy? Có thật sự “tình cảm không không thể đo đếm” trong ý
nghĩa dân chúng dành cho ông?
Phạm
Tín An Ninh- (Đã có một vài bài viết nói về cái chết của Nhạc sĩ Dzũng
Chinh, nhưng tiếc là không chính xác. Bài viết này nhằm mục đích làm rõ cái chết
của ông, một nhạc sĩ trẻ được nhiều người biết đến qua nhạc phẩm “Những Đồi Hoa
Sim”. Người viết bài này đã ở cùng một đơn vị với ông khi ông tử trận)
Dương Nhất Phàm (Đại Kỷ
Nguyên) - Dịch giả: Daniel Nguyen - Cuộc Cách mạng Văn hóa (Văn Cách) là một hoạt
động chính trị kéo dài 10 năm do Mao Trạch Đông phát động nhằm thanh trừ các
thành phần đối lập trong nội bộ đảng, được Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) gọi
là “Thảm họa mười năm Văn Cách”. Nguyên soái quân đội ĐCSTQ trong một cuộc hội
nghị nội bộ từng tiết lộ số người chết trong thời kỳ này, con số quá sức khủng
khiếp khiến ai cũng phải vã mồ hôi lạnh.
Cựu Tổng thống Nixon viết
trong hồi ký (1): Thực không cố biến cố nào trong lịch sử Hoa Kỳ bị hiểu lầm
hơn cuộc chiến Việt Nam, hồi đó đã được tường trình sai và bây giờ người ta vẫn
nhắc tới một cách sai lạc. Thật là hy hữu có lắm người sai lầm như vậy. Chưa
bao giờ hậu quả những sự hiểu lầm của họ đã bi đát như thế.
LGT : Một bài thơ viết từ
SAIGON rất hay. Chỉ cần 1 bài thơ như thế này người trẻ Trịnh Ngữ Ngôn đã
khiến cho mọi người VN biết làm thơ, đọc thơ phải cúi đầu khâm phục.
Nguyễn Thu Trâm -Từ sau ngày Nền Đệ Nhị Cộng Hòa bị bức tử, nước Việt Nam Cộng Hòa bị xóa bỏ trên bản đồ thế giới sau khi cộng quân bắc Việt cưỡng chiếm hoàn toàn miền nam, không ít nhân sỹ trí thức của miền Nam Việt Nam bị đưa vào các trại lao cải, mà nhà cầm quyền CSVN gọi với ngôn từ rất hoa mỹ là TRẠI CẢI TẠO, nhưng thực chất đó là những lò sát sinh không hơn không kém.
Cựu Tổng thống Nixon viết
trong hồi ký (1): Thực không cố biến cố nào trong lịch sử Hoa Kỳ bị hiểu lầm
hơn cuộc chiến Việt Nam, hồi đó đã được tường trình sai và bây giờ người ta vẫn
nhắc tới một cách sai lạc. Thật là hy hữu có lắm người sai lầm như vậy. Chưa
bao giờ hậu quả những sự hiểu lầm của họ đã bi đát như thế.
Vào ngày 10 tháng 7 vừa qua trên mạng
xã hội xuất hiện một đoạn clip ngắn ghi lại hình ảnh một bà nông dân bị một xe ủi
đất loại bánh xích cán lên phần mặt, còn lộ phần thân và chân vẫy vùng quẩy đạp
trọng đau đớn cùng với những tiếng gào thét của những nông dân khác khi chứng
kiến cảnh tượng hãi hùng này, cùng lúc đó là một trận mưa đá gạch trút về phía
người điều khiển chiếc máy xúc đất đang cố thủ trong cabin, như là một sự phẫn
nộ tột cùng của những nông dân, những thanh niên khi chứng kiến hành động giết
người một cách dã man tàn bạo này. Thì ra đó là những gì xãy ra tại khu công
nghiệp Cẩm Điền - Lương Điền thuộc huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, khi những
người dân oan đang cố ngăn chặn hành vi cướp đất của bọn cường hào đỏ thời nhà
sản.
Tổng
Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, một trong số lãnh đạo chóp bu của Đảng Cộng sản còn
tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nin, với lý tưởng cộng sản và xem
Trung Cộng về căn bản là đồng minh chiến lược trong khi vẫn tiếp tục cảnh giác
cao đối với Hoa Kỳ, sẽ công du đến Mỹ từ ngày 6 tháng 7 đến ngày 10 tháng 7 tới
đây, nhằm vận động để Việt Nam được tham gia Hiệp Định Đối Tác Kinh Tế Xuyên
Thái Bình Dương TPP, để cứu vãn nền kinh tế đang đối mặt nguy cơ sụp đổ,
bởi TPP được xem là một chiếc phao cứu sinh mang tính sống còn đối với chế
độ cộng sản Việt Nam.
“Đoàn người đó đánh công an trước, tấn công công an trước, công an
không thể đánh lại, thì dân ở hai bên đường mới nhảy vào đánh phụ công an”
Vào lúc 7 giờ 30 ngày 26 tháng 8 năm 2014 tại Tòa Án Nhân
Dân Tỉnh Đồng Tháp – Địa chỉ số 1 đường Lê Quý Đôn, khóm 1 phường 1 thành phố
Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp - Điện thoại (+84)673851019
- sẽ diễn ra phiên tòa sơ thẩm xét xử 3 bị can Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn
Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, là 3 trong số 21 người trong đoàn Tín Hữu Phật
Giáo Hòa Hảo cùng một số anh em cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, trên đường đến
viếng thăm, an ủi gia đình cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển bị lực lượng
an ninh Bộ công an, lực lượng cảnh sát cơ động tỉnh Đồng Tháp và công an huyện
Lấp Vò khủng bố, cướp bóc và bắt người trái phép hai ngày trước đó.
Vào ngày 28 tháng 7 vừa qua, thẩm phán Bùi Phước Lộc đã
ký quyết định số 69/2014/HSST-QĐ quyết định rằng vào lúc 7 giờ 30 ngày
26.08.2014 tòa án Nhân dân tỉnh Đồng Tháp sẽ tiến hành phiên sơ thẩm xét xử “vụ
án hình sự” đối với các “bị cáo” Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và
Nguyễn Văn Minh”. Mà theo quyết định này thì các bị cáo trên đây bị “truy tố về
tội “gây rối trật tự công cộng” theo Khoản 2, Điều 245 BLHS”.
Tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí vừa qua đời khi mới được tự do vừa
đúng 185 ngày sau 14 năm bị tù đày lao lý vì dấn thân đấu tranh chống chế độ độc
tài toàn trị cộng sản Việt Nam, giành tự do dân chủ và nhân quyền cho dân tộc.
Vẫn là lối tuyên truyền láo toét cố hữu của cộng sản, ngày
18 tháng 5 vừa qua, các báo đài nhà sản từ trung ương đến địa phương đưa tin dật
tít rằng:
“…Nhiều ngày nay, lợi
dụng lòng yêu nước của người dân khi phản ứng lại sự kiện Trung Quốc kéo giàn
khoan 981 xâm phạm chủ quyền Việt Nam, các đối tượng phản động lưu vong đã kích
động bạo loạn, gây ra tình trạng mất trật tự, an ninh ở nhiều địa phương như Hà
Tĩnh, Bình Dương...
Kính thưa Quý Tôn Trưởng Cựu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt
Nam và Quý Thân Hữu,
Khối 8406 Quốc Nội, Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị Và Tôn Giáo Việt
Nam đau buồn báo tin Cựu Tù Nhân Chính Trị NGUYỄN ANH HẢO, cựu Đại Úy Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa, sau 23 năm tù, đã mãn án vào ngày 17 tháng 7 năm 2010, vừa qua đời vào lúc
22 giờ 30 ngày 30 tháng Tư năm 2014 tại tư gia số 60 đường Trần Phú, Phường Lộc
Sơn, Thành Phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng.
Thánh Lễ Cầu Hồn Dominique NGUYỄN ANH HẢO, tức Cựu Đại Úy NGUYỄN
ANH HẢO sẽ được tổ chức tại giáo xứ Lộc Phước và an tang tại quê đất nhà vào
lúc 8 giờ sáng Thứ Bảy ngày 03 tháng 5 năm 2014.
Trong mấy ngày qua, dư luận của người Việt trong và ngoài nước,
đặc biệt là từ những người hằng quan tâm đến hiện tình đất nước đang từng ngày
nóng lên trước các sự kiện liên quan đến một số tù nhân chính trị tù nhân lương tâm được "đặc xá" hay được trả tự do trước thời hạn như trường hớp các tù nhân "Đinh Đăng
Định, Nguyễn Hữu Cầu, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung và Vi Đức Hồi.
Ngôi Nhà Của Cụ Edith Macefield Tại Trung Tâm Thương Mại Ballard, Seatle, USA
Nguyễn
Thu Trâm, 8406 -Câu
chuyện
về một cư dân tại thành phố Seatle Bang Washington, Hoa Kỳ vừa được
đăng trên các tờ Báo lớn của Mỹ hôm 19 tháng 3 vừa qua, nghe
như là một huyền thoại, mà chắc ít người Việt từng biết đến, kể cả các
lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước Việt Nam. Ngay cả khi nghe được
câu chuyện này, liệu họ có tin được hay không: Cụ Edith Macefield, một
cụ già 84
tuổi, đã trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới như là một nữ anh hùng
nhân loại,
khi vào năm 2006 bà cương quyêt khước từ khoản tiền một triệu đô la để
nhượng lại
ngôi nhà cũ kỷ, rục rệu của mình, tọa lạc tại góc giao lộ Tây Bắc 46th
và Đại lộ
15th, trong khu Ballard, thành phố Seattle, tiểu bang Washington để
nhường chỗ
cho việc xây dựng một Trung Tâm Thương Mại.
Ngành tư pháp Việt Nam từ lâu nay đã là một nỗi ô nhục lớn cho
chế độ cộng sản, bởi trong chế độ độc tài đảng trị như tại Việt Nam, cả Lập
Pháp Hành Pháp và Tư Pháp vốn chỉ là một thực thể thống nhất đặt dưới sự điều
hành và chỉ đạo chung của đảng cộng sản, và mọi hoạt động của thực thể thống nhất
này là nhằm mục tiêu duy nhất đó là bảo vệ đảng cộng sản và chế độ cộng sản mà
thôi. Cho nên mọi phiên tòa đều mang tính chất chiếu lệ bởi các mức án đã được
đảng, được Bộ Chính Trị, thông qua cơ quan nội chính ấn định sẵn cả rồi theo
tinh thần bảo vệ chế độ, bảo vệ những kẻ bảo vệ chế độ và răn đe đối với mọi
người dân.
Hà Nội, 20-3-2014 -Tiếp theo sau ngày biểu tình phản đối công an bắt giam người
tùy tiện và đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho nhà hoạt động nhân quyền
Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo Nguyễn Văn
Minh tại văn phòng Bộ Công An tại Hà Nội và tại Văn Phòng Thanh Tra Bộ Công An
vào ngày 18 tháng 3 năm 2014, trong hai ngày tiếp theo 19 và 20 tháng 3, phái
đoàn tu sỹ, cư sỹ và tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo Miền Tây đã có các buổi gặp gỡ
phái bộ, nhân viên lãnh sự của các Đại Sứ Quán Cộng Hòa Liên Bang Đức, Liên
Minh Châu Âu, Đại Sứ Hoa Kỳ, Đại Sứ Úc Châu tại Hà Nội để tường trình chi tiết những vụ việc đàn áp của
nhà cầm quyền, cơ quan an ninh đối với các nhà hoạt động nhân quyền, đặc biệt
là các nhà hoạt động tôn giáo Phật Giáo Hòa Hảo Miền Tây.